Xi Vưu không sao tin nổi, thiếu nữ áo xanh trước mặt giống hệt A Hànhtrong ký úc của hắn, cũng chính là người con gái hắn tương tư suốt haitrăm năm, nguyện từ bỏ mọi thứ để đổi lấy nàng, vậy mà hai trăm năm saugặp lại đã thành người dưng xa lạ, bao ân oán dây dưa thuở trước dườngnhư chưa từng xảy ra.
Thà rằng nàng căm hận hắn, còn hơn là lãng quên hắn!
[1] Xem chú thích đầu chương 1.
Thanh Dương vừa đem hạt châu về Triêu Vân phong, Luy Tổ lập tức phái người đi mời Hoàng Đế tới.
Hoàng Đế căn vặn thật kỹ lai lịch của hạt châu, lại thấy hạt châu hấp thụtinh huyết linh lực, bèn thuyết phục Luy Tổ: “Ta biết sau khi Hành nhiqua đời, bà đau lòng khôn xiết, ta cũng mong Hành nhi có thể trở về,nhưng thứ này không phải Hành nhi, chỉ là ma vật do Ngu uyên kết thành,nếu không hủy đi e hậu họa vô cùng.”
Luy Tổ xuất thân từ “Tứ thế gia” danh môn thượng cổ, hiển nhiên biết rõ ma vật đáng sợ nhường nào.Bà mân mê hạt châu, hồi lâu mới đáp: “Dù là ma vật cũng do Hành nhi biến thành, thiếp không tin nó lại hại cả cha mẹ đại ca.”
Thanh Dương và Xương Ý nhất loạt quỳ xuống dập đầu cầu khẩn Hoàng Đế.
Hoàng Đế bất đắc dĩ đành đồng ý thử một lần, “Nếu quả thật đây là ma vật hạingười, phải lập tức trừ khử trước khi nó gây họa cho nhân thế đó.” Nếuđể người trong thiên hạ biết được Hoàng Đế dung dưỡng ma vật, danh vọngcủa ông sẽ bị hủy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-the-uoc/2192518/quyen-2-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.