Nhìn khuôn mặt tươi cười của Lưu Văn Văn, tôi ngẩn người dắt xe mãi chẳng đi, Tần Xuyên thì đang mãi mê nói gì đó với cô ta, chỉ có Đại Long là ra sức vẫy tay khi nhìn thấy tôi, tôi đành chậm rãi đi về phía họ. Và người lên tiếng chào hỏi tôi đầu tiên, lại là Lưu Văn Văn.
“Tạ kiều, cậu đi lấy xe lấu thế, bọn mình đợi cậu cả nửa ngày rồi đấy!”
Cô ta tít mắt nói cười như trước khi tan học, hai chúng tôi còn vừa cùng nhau làm xong bài tập, sau đó hẹn sẽ về cùng, lát nữa gặp nhau ở cổng trường ấy. Có điều trên thực tế, trong trường Lưu Văn Văn chưa từng nói với tôi một câu nào!
“Ờ.” Tôi cúi đầu, né tránh khuôn mặt cười ấy, quay người ném cặp cho Đại Long, “Chúng ta đi thôi, nhanh lên, hôm nay tôi phải về sớm.”
“Nhưng bọn mình phải đưa Lưu Văn Văn ra bến xe trước đã.” Đại Long chỉ bến xe bus ở đầu đường.
“Hả?!” Tôi kinh ngạc nhìn Lưu Văn Văn.
Cô ấy vẫn cười rất tươi, giải thích: “Mình sợ bọn Lý Cường lại đến gây chuyện, nhưng đi cùng Tần Xuyên thì sẽ không phải sợ gì nữa.”
Dáng điệu khi nói câu đó của cô ta trông vô cùng đáng yêu, đầu nghiêng nghiêng, cả người như dựa vào Tần Xuyên, cảm giác như rất ngưỡng mộ cậu ta, còn cái tên ngốc Tần Xuyên lại tưởng thật, giơ tay lên xoa xoa đầu, nghĩ mình biến thành đại thần vạn năng cơ đấy.
“Các cậu đi đi, tôi về trước!” Tôi nhấn pê đan đạp xe đi.
“Đợi một lát! Tôi về cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-nien-thieu/72866/quyen-1-chuong-2-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.