[i]Yêu thầm như chiếc hộp Pandora, bên trong chứa đựng những thứ thú vị nhất, hấp dẫn nhất nhưng cũng có cả những thứ bất hạnh nhất. Nó chỉ đẹp trước khi được mở ra mà thôi.[/i]
Năm tôi vào đại học, bố mua cho tôi máy tính và di động.
Cả thế giới đột ngột bước vào thời đại điện tử, tôi vốn tưởng ti-vi sẽ là thứ không thể thiếu được trong cuộc sống nay bỗng nhiên không còn quan trọng nhiều như tôi nghĩ nữa. Những ngày phải chầu chực mua tạp chí truyền hình có đăng chi tiết chương trình được phát hằng tuần, rồi còn phải khoanh tròn vào những chương trình ti-vi mình quan tâm đều đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó loại máy to chỉ bằng đầu người mà tôi nhìn thấy ở nhà anh Tân Nguyên ngày trước, những ký tự bằng tiếng Anh trên màn hình đen sì thoắt cái trở thành vật dụng thiết yếu. Thứ đồ kim loại được lắp ghép bởi những bảng điện và linh kiện nhỏ đó có giá rất đắt, nhưng chúng tôi cũng nhanh chóng sở hữu chúng. Mặc dù chúng tôi chưa ý thức được đây là thay đổi lớn lao tới mức nào sau xã hội nông nghiệp và cách mạng công nghiệp. Thế giới trở nên nhỏ bé hơn, mọi người bận rộn hơn, chữ vốn phải viết trên giấy giờ lại xuất hiện trong ống nghe, trong tin nhắn, trên đủ mọi loại màn hình điện tử. Chờ đợi trở thành một danh từ xa xỉ, ung dung là thứ tâm trạng như đã bị hóa thạch. Mọi khoảng cách đều không còn xa nữa, có lẽ thứ không thay đổi là góc nhỏ trong lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-nien-thieu/2180624/quyen-1-chuong-4-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.