Thiên Hỉ đến thư viện còn, còn tôi quay về phòng ký túc. Trong phòng không có ai, tôi lấy thẻ phòng ra gọi điện cho Tần Xuyên. Trong ký túc không có máy tính, tôi lại không muốn lên QQ để phải nhìn cái nick Mãi mãi yêu Bảo Gia – Xuyên Tương sáng lấp lánh tới nhức mắt. Điện thoại quốc tế đắc vô cùng, tôi keo kiệt, bình thường chỉ toàn đợi cậu ta gọi về. Nhưng lần này tôi lại sốt sắng, tôi muốn hỏi cậu ta, Lưu Văn Văn cũng được, Trần Bảo Gia cũng được, cậu ấy đã thổ lộ với người ta thế nào. Ít ra về phương diện này, cậu ta cũng được coi là có kinh nghiệm.
Điện thoại kết nối, bất ngờ là, người nghe không phải Tần Xuyên mà là Bảo Gia. Cả hai chúng tôi cùng im lặng, tôi đành lên tiếng trước: “Tần Xuyên có ở đấy không?”
“Anh ấy ra ngoài mua đồ rồi.” Bảo Gia có vẻ lạnh nhạt, “Cậu là Tạ Kiều phải không?”
“Ừ, phải. Chào cậu.”
“Chào.”
Chúng tôi lại im lặng.
“Cậu tìm anh ấy có chuyện gì?”
“Ờ, cũng không có gì, tôi có chút việc hỏi cậu ấy. Bao giờ Tần Xuyên về, bảo cậu ấy gọi lại cho tôi nhé.”
“Chắc tôi sẽ không bảo đâu.’
“Ồ…hả?” Tôi gần như chưa kịp hiểu ý của Bảo Gia.
“Tôi không thích lắm việc hằng ngày hai người gọi điện, gửi email, nhắn tin với nhau. Cứ có cảm giác cậu làm phiền tới cuộc sống của tôi và Tần Xuyên, như thế không ổn. Hi vọng sau này nếu không có việc gì quan trọng, đừng gọi cho anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-nien-thieu/2180620/quyen-1-chuong-4-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.