Hôm ghi hình trực tiếp, vẫn là tôi và Tần Xuyên đi cùng Thiên Hỉ đến trường quay. Vừa vào cửa, chúng tôi đã gặp ngay Tinh Nghiên và cô trợ lý béo lùn của cô ta. Cô trợ lý nhìn thấy chúng tôi, luống cuống dang cả hai tay ra che chắn bảo vệ cho Tinh Nghiên, đi như cố né tránh, cứ như chúng tôi là fan cuồng của cô ta lập tức sẽ lao lên ngay vậy. Tôi chán nản trợn mắt nhìn trời, Tần Xuyên không kìm được châm chích: “Muốn nổi như thế cơ à, thật chẳng dễ dàng gì!”
Cô trợ lý béo lùn kia tức giận trợn mắt lườm lại, định trả treo mấy câu, nhưng bị Tinh Nghiên giữ lấy, cô ta dịu dàng cười, “Thôi bỏ đi, ai không dễ dàng thì người đó biết.”
Chẳng mấy khi Tinh Nghiên lại ôn hòa như thế, tự nhiên tôi thấy thấp thỏm, cứ có dự cảm không lành, không biết rốt cuộc cô ta định làm gì.
Na Na ra đón chúng tôi vào, không kịp nghĩ ngợi nhiều, Thiên Hỉ đã phải chuẩn bị lên sân khấu, ngày hôm đó cô ấy hát trước Tinh Nghiên, cả quá trình biểu diễn diễn ra vô cùng thuận lợi, múa rất đẹp, cảm giác như đang xem một bộ phim điện ảnh hay, khi hát đến câu cuối cùng: “Em tràn nước mắt, cùng lời kết thúc”, toàn bộ khán giả có mặt ở trường quay đều bị cô ấy đưa vào bóng tối của sự tĩnh mịch, trên sân khấu chỉ có những sợi kim tuyến đính trên váy Thiên Hỉ là lấp lánh, cho đến tận bây giờ tôi vẫn đánh giá đó là khoảnh khắc đẹp nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-nien-thieu/2180549/quyen-2-chuong-6-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.