Tôi chưa chuẩn bị tinh thần cho tình huống này nên trong phút chốc liền kinh ngạc đến mức không thể thốt ra được câu gì, mãi sau thấy ánh mắt ông ta cứ luôn nhìn chòng chọc mình, tôi luống cuống kéo cổ áo lên cao rồi khó khăn đáp:
- Chuyện này... hơi dài. Có thể để cháu gọi anh Huy về rồi cùng nói chuyện với bác được không ạ?
- Định gọi thằng con tôi về bảo vệ cô à?
Ông ta nhếch môi cười nhạt, giọng nói thâm trầm khiến người ta bất giác thấy sợ hãi:
- Được nó che chở nhiều quá rồi nên bây giờ không sợ ai nữa đúng không?
- Không phải ạ, mà là chuyện này liên quan đến cả anh Huy, cả Trường An nữa, cháu sợ lời nói của cháu không có giá trị nên bác không tin.
- Không có giá trị thì cũng thử nói đi. Cô đã dụ dỗ được thằng con trai tôi như thế nào? Như thế nào mà nó dám làm ra những chuyện tày đình với một con đàn bà thấp kém như cô hả?
Ông nội của Bí Ngô đột nhiên nổi giận rồi quát rất to, có lẽ vì không ngờ tới đứa con trai cả mà mình luôn đặt rất nhiều kỳ vọng lại làm ông ta thất vọng đến thế. Tôi biết, sớm muộn gì thì chuyện của chúng tôi cũng sẽ phải công khai, nhưng vì không có anh ở đây nên không dám nói bừa, chỉ cố gắng dùng ngữ điệu thành kính nhất để xin lỗi ông ấy:
- Cháu xin lỗi bác, cháu với anh Huy cũng định đợi vài hôm nữa sẽ nói với bác mọi chuyện để bác hiểu, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-lo-hen-voi-thanh-xuan/1052239/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.