Không còn bị kẹp cổ nữa nên tôi lập tức đổ nhào xuống đất, ôm họng ho sù sụ. Lúc này vẫn chưa thể nhìn rõ nhưng tôi có thể nghe thấy mấy tiếng đồ vật rơi vỡ và cả tiếng rên rỉ của trưởng phòng kinh doanh.
Lát sau, tôi ngẩng lên thì mới thấy Huy đang túm cổ áo ông ta, vẻ mặt anh ta lúc này đáng sợ y hệt như lần Bí Ngô bị phạt quỳ dưới trời mưa. Hai mắt đỏ ngầu, gân xanh trên trán hằn lên rõ ràng, bộ dạng giống như sắp giết người đến nơi vậy.
Anh ta nghiến răng nói:
- Ông muốn chết phải không?
Trưởng phòng kinh doanh dường như bị Huy lôi ra khỏi tôi rồi quăng vào bàn để bình hoa phía sau nên trên người ông ta vẫn dính mấy cánh hoa, bên dưới là một bình hoa đổ vỡ tứ tung dưới đất.
Mặt mày ông ta tái mét, lần đầu tiên thấy Huy nổi nóng như vậy thì cuống lên van xin:
- Ơ sếp ơi... anh bình tĩnh... Tôi chỉ... đùa tý thôi.
- Đùa? Kẹp cổ người ta sắp ngất xỉu đến nơi là đùa? Ông thích đùa như thế, hay là để tôi đùa với ông nhé?
- Không, không. Tôi biết sai rồi. Tôi biết sai rồi. Sếp ơi, tôi xin lỗi. Tôi không dám nữa, anh tha cho tôi. Chỉ tại cái con bé kia tự nhiên nó chọc đến tôi nên tôi mới thế thôi.
Nói đến đây, ông ta lại chỉ mặt tôi bảo:
- Nó định gạ gẫm tôi nhưng không được nên nổi điên đánh tôi, lúc ấy tôi không giữ được bình tĩnh nên mới định dọa nó một tý. Anh xem, loại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-lo-hen-voi-thanh-xuan/1052229/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.