Cãi nhau thêm mấy câu, Long hùng hùng hổ hổ vào phòng đóng cửa lại, tôi cũng bất lực, đành thất thểu đi về.
Trên đường về, tôi nghĩ mãi về những lời mẹ nói với tôi hôm nay, nghĩ về khoản tiền nợ của em tôi, nghĩ về cả lời hẹn đưa Bí Ngô quay lại thăm bà. Bây giờ trong tay tôi không có gì cả, nếu như vì chuyện của Long mà gia đình bị dồn vào đường cùng thì tôi buộc phải dùng đến số tiền trong thẻ mà Huy đã đưa cho tôi.
Mà tôi cũng không thể lấy không một khoản lớn như thế của anh ta được, thế nên trước mắt tôi muốn xin đi làm. Ít nhiều gì cũng phải tự lực kiếm tiền.
Tôi nhắn tin cho chị Thanh, xin chị ấy cho tôi quay lại siêu thị cũ làm một ca. Chị Thanh quý tôi nên khi nghe tôi nói muốn đi làm lại thì ngay lập tức đồng ý:
- Được chứ, mày muốn làm ca nào, chị sắp xếp cho mày.
- Em làm ca sáng được không chị? Hai giờ chiều em phải đi học nên không làm ca chiều được.
- Ơ thế là đi học lại rồi hả?
- Vâng ạ. Em đi học lại rồi. Muốn tranh thủ kiếm thêm tiền để mua sữa cho Bí Ngô bác ạ.
- Được đấy, để chị chốt lịch. Hôm nào mày đi làm?
- Khoảng 2 hôm nữa được không chị?
- Được, yên tâm. Hôm nào đến thì làm luôn, chị giữ chân cho mày. Ai chứ đứa siêng như mày chị đang mong còn không có, giờ có thì nhận ngay chứ. Cứ yên tâm nhé.
- Vâng, em cảm ơn chị ạ.
Được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-lo-hen-voi-thanh-xuan/1052214/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.