Trước khi vào truyện, tác giả có mấy lời thế này: Đây là một câu chuyện với lĩnh vực khá mới mẻ đối với tôi, chưa có kinh nghiệm nên chắc sẽ có những chỗ viết còn non tay, mong độc giả thông cảm. Thêm một điều quan trọng nữa là một ngày viết một đoạn dài thì rất áp lực đối với tác giả, vì một ngày của ai cũng chỉ có 24 tiếng thôi, thế nên trong truyện sẽ có đoạn dài mà thỉnh thoảng cũng sẽ có đoạn ngắn. Hy vọng mọi người đọc thì đừng cmt dạng như "ngắn quá", "ít thế", "đọc thế này không bõ", làm mất tinh thần của tác giả. Đa tạ!
Đoạn 1
Mười một giờ khuya, tôi loay hoay vác mấy thùng đồ từ trong kho ra để xếp lên kệ hàng trong siêu thị. Khi vác đến một thùng nước giặt nặng hơn 20kg thì mồ hôi lạnh trên trán bắt đầu túa ra.
Tôi cắn răng, gồng mình rảo bước đi thật nhanh, may sao đến lúc tưởng như vai không thể chịu được nữa thì quản lý lại vội vàng buông sổ sách, chạy ra đỡ giúp tôi:
- Ôi cái con bé này, nặng thế sao không bảo chị khiêng cùng, một mình vác cái này lỡ gãy lại xương đòn thì sao?
- Em vẫn vác được mà, làm xong sớm còn về sớm, nhờ chị khiêng cùng lại làm mất thời gian của chị.
- Mày có con nhỏ, chị có con nhỏ đâu mà phải cần về sớm. Bỏ xuống đi, đưa đây chị khiêng đỡ cho một tay.
- Em làm được mà, chị cứ để em.
Chị Thanh nói tôi không được, lại nghiêm mặt bảo:
- Đây là yêu cầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-lo-hen-voi-thanh-xuan/1052208/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.