Editor: tieunhung97
Beta: Puck
Thôn Độ Giả rất lớn, kế núi gần sông. Có điều bây giờ là mùa đông, mặt hồ cũng kết băng, núi xa mờ mờ, thỉnh thoảng lại có một nhánh tùng xanh biếc. Vì vậy, khách du lịch mùa này đến thôn, hình như là đến để tắm suối nước nóng. Nhưng vận động viên bơi lội gần như ngày nào cũng ngâm mình dưới nước, không có hứng thú lớn với việc ngâm nước nóng.
Bờ hồ trắng xóa, chỉ có một nhóm người bọn họ ngồi đó nướng thịt.
A... còn có một ông già đang ngồi câu cá. Lúc này nếu phối hợp với chút tuyết, đó chính là 'Cô chu thôi lạp ông, độc điếu hàn giang tuyết'(*),đặc biệt có tính nghệ thuật.
(*) Là thơ của Liễu Tông Nguyên, một trong hai bài hay nhất 'Giang Tuyết'
Phiên âm Hán -Việt:
Cô chu thôi lạp ông,
Độc điếu hàn giang tuyết
Dịch nghĩa:
Thuyền lẻ loi có ông già mang nón lá áo tơi,
Một mình ngồi câu trên dòng sông đầy tuyết lạnh.)
Vân Đóa nghĩ như vậy, lại không nghĩ đến, như ảo thuật vậy, trời âm u đột nhiên có tuyết rơi.
Tuyết rơi, lại không thể nướng thịt ngoài trời, thật may trong quán trọ của thôn Độ Giả có thiết bị, có thể cung cấp cho bọn họ dù bãi biển. Trừ dù, dụng cụ nướng tất nhiên cũng mượn trong quán, còn có than. Thật ra thì quán trọ cũng cung cấp nguyên liệu nấu ăn, có xiên thịt dê ướp gì đó, có điều bọn người Kỳ Duệ Phong cân nhắc đến độ an toàn thực phẩm, vẫn tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-doa-bot-song/2264137/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.