7
Thật sự mà nói, tôi chưa từng nghĩ trên đời lại có chuyện trùng hợp đến mức này.
Sau khi hai bên ngồi lại trao đổi thông tin, cuối cùng chúng tôi cũng rút ra được một sự thật hiển nhiên.
Hóa ra Quý Thần Dần và chị tôi là bạn thân thiết từ thời còn đi du học, hôm đó anh đến quán bar là do chị tôi mời hội bạn đến chơi, và đúng lúc đó anh lại va phải tôi đang trong cơn "say rượu làm càn".
Còn hôm nay, nhìn Quý Thần Dần đang ân cần rót nước cho mình, tôi chỉ biết thầm cảm thán rằng thế giới này quả thực quá nhỏ bé.
Vốn dĩ chị tôi là người nhận lời dạy kèm cho em gái anh, nhưng sau đó chị bận nên lại đẩy tôi đến "thế thân".
Tốt lắm, một vòng lặp logic đầy quỷ dị đã khiến tế bào não của tôi không còn đủ để sử dụng nữa rồi.
Quý Thần Dần đặt cốc nước ấm trước mặt tôi, ra hiệu bảo tôi uống để làm ấm người trước đã.
Tôi suy nghĩ hồi lâu, nhưng vẫn không nhịn được tò mò nên bèn hỏi: "Thầy trợ giảng này, bản thân thầy giỏi như vậy cơ mà? Tại sao thầy còn cần chị em đến dạy kèm cho em gái nữa?"
Anh là đại lão trong làng máy tính, là cái kiểu nhân tài được cả học viện công nhận cơ mà.
Quý Thần Dần ngồi xuống sô pha, vẻ mặt có chút đau đầu: "Khổ nỗi con bé chẳng bao giờ chịu nghe lời tôi giảng cả."
Nghe anh nói vậy tôi thấy cũng có lý phết, chợt nhớ lại hồi nhỏ mỗi khi chị gái dạy tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-buoc-dam-chim/5277609/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.