4
Tôi thấp thỏm bước vào văn phòng, liếc mắt cái là liền thấy ngay vị giáo sư hiền từ đang cười nói thảo luận gì đó với một anh chàng đẹp trai.
Anh đẹp trai này trông quen mắt đến mức khiến người tôi bắt đầu run lên, vì chính xác đó là Quý Thần Dần.
Khác với dáng vẻ lười biếng dưới ánh đèn quán bar hôm qua, hôm nay trông anh có vẻ thanh lãnh hơn nhiều, ánh nắng xuyên qua rèm cửa sổ hắt lên người anh, tự nhiên tạo cho đối phương một cảm giác xa cách khó chạm tới.
Ngay khi tôi vừa xuất hiện, hai người họ đồng thời ngước mắt lên nhìn, giáo sư lập tức nghiêm mặt lại rồi hỏi: "Tống Nghi Thanh, em đổi tên từ bao giờ thế?"
Vừa nói, thầy ấy vừa chỉ vào giao diện chấm bài trên màn hình máy tính: "Cái tên mới này trông đặc biệt gớm nhỉ."
Á á á! Quả thực là người thì đã c.h.ế.t từ đêm hôm qua, nhưng đến hôm nay mới chính thức được đem chôn.
Nhìn ba chữ "Từ Tuấn Đại" to đùng hiện lù lù trên cột họ tên, tôi chỉ muốn đ.ấ.m c.h.ế.t bản thân mình ngay tại chỗ cho rồi.
Giáo sư vỗ vai Quý Thần Dần, biểu cảm vừa bực lại vừa buồn cười: "Đây chính là cậu sinh viên mà em nói hôm qua, là người em đã thuê để làm bài tập ngay trong quán bar đấy hả?"
Trong khi đó, ngón tay thon dài của Quý Thần Dần vẫn thong dong xoay xoay cây b.út và không hề tỏ thái độ gì thêm.
Giáo sư bắt đầu giáo huấn tôi với vẻ mặt "chỉ tiếc rèn sắt không thành thép",
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-buoc-dam-chim/5277607/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.