Cậu hiện tại vẫn là giai đoạn vừa thức tỉnh dị năng, một ngày liên tiếp chữa trị cho vết thương Ngọc Lâu và Thẩm Tư Niên, cậu cũng nhanh đến cực hạn.
Quá yếu.
So sánh kiếp trước cuối cùng đoạn thời gian này, Trì Bạn cảm thấy bản thân mình thật yếu.
Trước mặt là băng gạc được tẩm thuốc, Trì Bạn giương mắt, thấy Giải Ngọc Lâu.
"Lau đi." Hắn nói.
Lòng bàn tay Trì Bạn toàn là máu của tiến sĩ.
"Cảm ơn." Trì Bạn nhỏ giọng nói, tay nhận băng gạc đưa đến gần.
Cậu bỗng nhiên cảm thấy, Giải Ngọc Lâu không có dọa người.
Thẩm Tư Niên vuốt ve miệng vết thương do bản thân làm ra, nghiêm túc: "Trì Bạn, tôi hy vọng cậu có thể ở viện khoa học một thời gian khá lâu, có thể chứ?"
Trì Bạn giương mắt xem anh, không biết nên như thế nào trả lời, bởi vì cậu vừa rồi còn nghĩ muốn nhân đêm chạy trốn.
Giải Ngọc Lâu bỗng nhiên nói: "Nói sau."
Trì Bạn ngẩn ra, ngẩng đầu xem hắn.
Giải Ngọc Lâu không thấy cậu, mà nhìn Thẩm Tư Niên nói: "Tiến sĩ, anh cho xem răng em ấy đi."
"Răng?"
"Em ấy vừa rồi cắn một xương đùi gà." Giải Ngọc Lâu liếc Trì Bạn một cái.
Trì Bạn: "..."
Một khúc xương thôi, kiếp trước cậu đói bụng đều gặm cả.
Thẩm Tư Niên trầm mặc một lát, lúc sau nhìn về phía Đồng Hòa.
Đồng Hòa sắc mặt phức tạp nhưng anh vẫn cầm cái đèn pin nhỏ lại chỗ Trì Bạn nhìn răng cậu một chút.
Kết quả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-bao-tieu-tang-thi-chi-nghi-cau-menh/3358091/chuong-5-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.