Văn Phong Tẫn đang ôm Vương Tiểu Mị không biết tâm tư dung tục của cậu, cũng chẳng biết bây giờ xã hội bên ngoài đã lớn mật đến mức nào (đàn ông con trai ra ngoài đường thì nhất định phải bảo vệ bản thân cho tốt vào).
Hắn vẫn khẽ dỗ dành bằng một giọng nói khàn khàn từ tính đến nỗi lỗ tai của người ta cũng muốn mang thai tới nơi luôn: "Miên Đăng, ngươi gọi ta một tiếng Phong Tẫn đi......"
Tiếng công khàn khàn gợi cảm là gì nhỉ? Còn chèn ép người ta bằng sự bảnh trai của mình là cái chi ấy nhỡ?
Vương Tiểu Mị không biết, cậu chỉ biết nửa bả vai của mình đã tê rần hết rồi.
Mặt của Vương Tiểu Mị đùng một phát đỏ ửng lên: "Phong, Phong Tẫn......" Con mẹ nó tui mà đỏ mặt cái đách ấy! Nghĩ Vương Tiểu Mị tui thối rữa 6 năm rồi sóng to gió lớn gì cũng chưa thấy hết à.
Sao tui lại quỳ liếm giá trị nhan sắc của người ta dễ dàng như vậy được? Á, tui —— cơ mà bánh chưng này đẹp mắt quá chời luôn!
"Vậy, vậy anh cũng gọi tui là Vương Tiểu Mị đi." Gọi Miên Đăng luôn mang đến một cảm giác cậu là thế thân vậy.
Văn Phong Tẫn nghiêng đầu, hoa anh đào sau lưng sáng rực, tóc đen mũ đỏ cùng với hoa văn màu máu giữa ấn đường, đôi mắt hẹp dài rất nhiều tròng đen, trông rất giống với đại Boss Ma Quân Vương Tiểu Mị có thấy lúc chơi game online.
Đại Boss lại mở miệng bảo: "Tiểu Mị."
"......"
Sao đại lão nói ra cái tên này như thể nó là một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tui-ngu-voi-lao-cong-trong-quan-tai/4435240/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.