Lúc tỉnh dậy, Vương Tiểu Mị phát hiện mình đang nằm trong lòng người khác, mặc dù lồng ngực sau lưng lạnh băng nhưng lại rất rắn chắc, còn điều chỉnh cả tư thế ôm để hắn cảm thấy thoải mái nữa.
Vài cánh hoa anh đào tựa như đốm sao đang bùng lửa rơi xuống trên bộ đồ cưới cổ đại rườm rà mà lại rực rỡ, xinh đẹp một cách yêu dị.
Nếu người ngoài nhìn thấy lăng mộ huy hoàng khổng lồ đứng trên một mặt nền đứng cao sừng sững, kèm theo đó là một đôi nam nam mặc hôn phục đỏ đen dưới cây hoa anh đào với tư thế lưng dựa ngực, chắc chắn họ sẽ nếm được mùi vị nồng nàn của thứ gọi là chấn động lòng người.
Nếu hủ nữ thấy được một màn như vầy, trong đầu mấy cổ đã não bổ ra trăm nghìn đoạn văn luôn rồi.
Nếu...... cái tên đang ôm tui bằng một tư thế nồng nặc mùi chiếm hữu này không phải là người chết, tui cũng sẽ thấy vui đó.
Không chỉ vui thôi đâu, tui còn muốn nói ra nữa cơ.
Nhưng Vương Tiểu Mị đang hoảng dữ lắm, hoảng đến nỗi trên mặt vô cảm, cơ thể lại run như một người mắc bệnh Parkinson, run "bần bật" như vừa mới để quần áo vô mấy chiếc máy giặt cũ trong phòng giặt đồ vậy đó.
Đằng sau truyền đến tiếng cười khàn khàn, Vương Tiểu Mị cảm thấy động tác ôm hắn của người nọ lại chặt hơn một chút, còn có thêm một thứ cực kỳ biến thái, lành lạnh mà mềm mại nào đó đang cọ qua cọ lại trên cổ hắn nữa.
Chứng thực sơ bộ, thứ đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tui-ngu-voi-lao-cong-trong-quan-tai/4435238/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.