Tề Thiệp Giang tỉnh giấc, lập tức cảm thấy có điều bất thường, dưới thân cứng chắc, trước mắt đen thui, không có lấy một tia sáng.
Cảm giác này vừa xa lạ, nhưng cũng lại có chút quen thuộc, khiến Tề Thiệp Giang cứ ngỡ đây là một giấc mơ.
Mãi đến một giây sau, có âm thanh vang lên: “Thiệp Giang à, thắp đèn lên đi.”
Đây rõ ràng là giọng của sư phụ, Tề Thiệp Giang ngẩn người, mãi đến khi sư phụ đá chân anh, anh mới lấy lại phản ứng.
Tề Thiệp Giang từ trên giường lồm cồm bò dậy, trong lòng lấy làm kinh ngạc, chẳng lẽ anh lại quay trở về quá khứ, hơn nữa còn là thời điểm sư phụ chưa mất?
Dù có lần mò trong bóng tối, Tề Thiệp Giang cũng biết đồ vật trong nhà để ở đâu, anh tìm thẻ gỗ trên đầu giường, thắp sáng đèn. Trong lòng thấy hơi nhớ đèn điện tiện lợi kia.
Thời này không phải ai cũng có thể sử dụng đèn điện, thậm chí nhà của sư phụ cũng không có lấy quẹt lửa nước ngoài, cũng chính là bao diêm. Trong tay anh đây là thẻ gỗ, được chế từ đất lưu huỳnh.
Tề Thiệp Giang lần tìm rồi châm lửa lên, chỉ thấy dưới ánh sáng mờ nhạt kia, gương mặt nứt nẻ nhưng tràn đầy tinh thần của sư phụ hiện lên trước mặt, trái tim đập thình thịch, lặng lẽ véo người mình.
Tốt quá rồi, đây là thật!
Giờ là năm nào nhỉ, nếu như tránh được, chuyện sau đó sẽ không xảy ra, sư phụ, sư đệ, sư muội vẫn còn sống.
Đợi đã, nói đến đây thì, tuy sư nương tạ thế từ sớm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tui-can-my-nhan-thinh-the-ma-lam-gi/617023/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.