Bên ngoài phòng nghỉ.
“Mọi người nói xem chuyện này là sao, cụ và Giét-si ở trong đó hai mươi phút rồi mà sao chưa ai ra?” Lý Kính vừa nhìn đồng hồ, vừa lo lắng hỏi.
Ông hỏi chuyện này là sao, nhưng mọi người ở đây cũng mờ mịt. Tề Thiệp Giang và cụ Mạnh xuống sân khấu, liền tìm một phòng nghỉ để vào, lâu như vậy rồi mà vẫn chưa thấy đi ra.
Lại nói kể từ khi cụ Mạnh diễn xong, phản ứng của khán giả rất tốt, có thể thấy trạng thái của cụ rất tốt, không giống tâm tình kích động phải nhập viện, nhưng bọn họ còn chưa kịp chúc mừng, hai người đóng kín cửa ở trong phòng làm cái gì vậy??
Mạnh Tịnh Viễn lên sân khấu biểu diễn, Từ Tư Ngữ đành phải tới gõ cửa, cất giọng gọi: “Cụ à, Giét-si cần phải ra chuẩn bị rồi.”
Bây giờ tiết mục trên sân khấu đã diễn xong, đã tới hồi kết, cũng có nghĩa là đến tiết mục then chốt, đây vừa là tiết mục hạ màn, cũng vừa là tiết mục quan trọng nhất, nhất là hôm nay chính là liveshow đầu tiên của Tề Thiệp Giang và Từ Tư Ngữ, không thể lười biếng được.
“Biết rồi, cháu bảo Tịnh Viễn lôi kéo thời gian một chút đi.”
Bên trong vọng ra tiếng của cụ Mạnh, giọng điệu cũng không có gì bất thường, chẳng lẽ họ chỉ đang căn dặn tiểu bối nên biểu diễn thế nào thôi?
Từ Tư Ngữ nghe vậy, hẳn là còn chưa xong việc. Cậu đành phải chạy ra cánh gà, vẫy tay ra hiệu cho Mạnh Tịnh Viễn và Tăng Văn, để họ nói thêm, kéo dài tiết mục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tui-can-my-nhan-thinh-the-ma-lam-gi/617021/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.