*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tất cả mọi người ở đây đều có vẻ ngạc nhiên, chỉ trừ hai người Mạnh Tịnh Viễn và Lạc Hà, ngoài ra không còn ai biết cả.
Tề Mộng Châu là ai, cái tên này đại diện cho điều gì, người ngoài còn không rõ, nhưng Mạnh Tịnh Viễn và Lạc Hà thì đã nghe nhắc tới từ nhỏ.
Mỗi lần cụ Mạnh kể lại chuyện ngày trước, đều không quên nhắc tới sư phụ, sư ca của ông, thực ra họ không được nghe kể nhiều như các bậc cha chú khác, nhưng vẫn biết sư ca của cụ Mạnh tên là Tề Mộng Châu.
Năm đó xã hội loạn lạc, cụ và những người trong sư môn thất tán với sư ca. Chỉ có cụ Mạnh may mắn được người ta cứu sống, nhận làm con nuôi, bởi cha mẹ nuôi không có con, cụ lại là cô nhi, nên mới đổi họ thừa kế hương hỏa nhà họ Mạnh.
Sở dĩ cụ Mạnh kết tình bằng hữu với Tiểu Ấn Nguyệt, cũng bởi vì sau khi cụ tới kinh thành, biết được Tiểu Ấn Nguyệt tới từ tỉnh nọ, sau khi hỏi thăm tình hình bên đó, mới hay hóa ra Tiểu Ấn Nguyệt lại quen sư ca.
…Chỉ là khi đó Tiểu Ấn Nguyệt cũng liên lạc với sư ca ông nhiều lần, xác nhận với những người ở quê mình rằng Tề Mộng Châu đã qua đời.
Tuy rằng Tề Thiệp Giang cũng họ Tề, nhưng anh học nghệ ở hải ngoại, gia thế phụ thân cũng đã được truyền thông vạch trần từ lâu, Mạnh Tịnh Viễn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tui-can-my-nhan-thinh-the-ma-lam-gi/617013/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.