Lúc trở về, bởi vì cùng về kinh thành nên ban nhạc Quan Sơn và Tề Thiệp Giang không những ngồi chung máy bay, mà ngay cả chỗ ngồi cũng cạnh nhau, chuyện này rất trùng hợp, bởi vì họ đều tùy theo máy bay, không cố ý chọn chỗ ngồi.
Tuy có thể cảm nhận được trong lúc ghi hình mối quan hệ giữa hai người đã tốt lên, nhưng Châu Động vẫn nửa thật nửa đùa rằng: “Lão Trương à có muốn đổi chỗ với tôi không?”
Trương Ước lườm cậu ta một cái, vào vị trí ngồi của mình.
Tề Thiệp Giang: “Tôi có thể ngồi bên trong không?”
Trương Ước ngẩng đầu lên mặt không cảm xúc nhìn anh, dường như đang đợi anh nói lý do.
Tề Thiệp Giang cũng rất thật thà: “Muốn ngắm mây một chút.”
Bản thân anh mới đi máy bay hai, ba lần, vẫn còn trong thời kỳ mới mẻ. Trước đó họ cùng lắm là ngồi tàu hỏa, đâu có thể ngờ có một ngày, đến dân chúng bình thường cũng có thể dễ dàng bay lên trời cao.
Thế nên là cảnh này anh xem mãi mà chưa thấy chán.
Khóe miệng Trương Ước giần giật, hắn cảm thấy có lẽ Tề Thiệp Giang lại đang đùa, hắn cố gắng không bật cười, đổi ra ghế ngoài, “Cậu ngắm đi, cậu cứ thong thả ngắm đi.”
Tề Thiệp Giang ngồi ở ghế trong, kể từ khi cất cánh, đã liên tục nhìn chòng chọc ra bên ngoài, thậm chí nhìn đến độ chăm chú.
Trương Ước cảm thấy rất kì lạ, mây hôm nay có đẹp gì cho cam, sao cứ ngắm mãi thế? Thực ra hắn buồn ngủ, nhưng Tề Thiệp Giang cứ chăm chú kì lạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tui-can-my-nhan-thinh-the-ma-lam-gi/259823/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.