Từ Hoãn Hoãn năm cấp hai cũng không khác gì Giang Mạn, lúc nào cũng nằm vị trí áp chót, cho nên côcảm nhận được tâm trạng của Giang Mạn lúc đó. Cho dù có cố gắng đến mức nào cũng không khá hơn được. Thế nhưng, so ra cô còn may mắn hơn Giang Mạn rất nhiều, trong lớp cô không có người giống La Tư Nghiên, cậy quyền cậy thế ức hiếp bạn bè. Giáo viên của cô cho dù nghiêm khắc nhưng cũng rất có trách nhiệm, trưa nào cũng gọi cô vào văn phòng chỉ dạy tận tình, chưa từng từ bỏ cô.
La Tư Nghiên là kẻ ức hiếp người khác, là người có học lực ưu tú, luôn được mọi người tôn mình là trung tâm, nên cô ta xem thường Giang Mạn, một con bé gầy gò, gia cảnh bần hàn. Bắt nạt được Giang Mạn, cô ta coi như thỏa mãn lạc thú, cô ta biết không ai dám ức hiếp mình nên càng ngày tính xấu ấy càng nặng.
Những nữ sinh bên cạnh La Tư Nghiên, đóng vai người qua đường, hùa theo La Tư Nghiên để lấy lòng cô ta, ra sức biểu hiện trước mặt cô ta, giẫm đạp lên cô bé Giang Mạn vô tội.
Nguyên Ngụy Phong, là giáo viên chủ nhiệm, tự cho rằng học sinh học yếu là không có hạnh kiểm tốt, anh ta tự cho rằng tất cả những điều Giang Mạn chia sẻ đều là nói dối, anh ta chỉ xử lý qua loa. Thật ra đây cũng là thái độ trốn tránh của bản thân. Cho đến khi anh ta tận mắt chứng kiến cảnh tượng Giang Mạn bị đánh, sự khiếp sợ lớn hơn so với lòng cảm thông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-tu-suy-ly/7789/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.