Thầy Hải xem điệu bộ bất ngờ của chúng tôi thì lại càng cao hứng, đoạn với tay lấy cái điếu cày dựng ở dưới gầm ghế rồi tỉ mẩn châm một bi thuốc lào trông thật điệu nghệ. Ngay sau khi cái thứ âm thanh ròn tan, dồn dập của ống điếu vang lên thì thầy Hải liền tựa mình vào thành ghế, khuôn mặt bất thần phải độ vài phút rồi mới nói được lên lời,
-Hai cậu đừng lấy làm lạ, việc các đồ vật trong nhà tôi thật giả bất phân âu cũng chỉ là để che mắt thiên hạ. Nếu như chẳng may có để lộ thông tin về thần kiếm Trần triều thì chắc chắn bản thân sẽ phải đối mặt với những mầm mống tai họa. Hai cậu ngày hôm nay đến đây xin thỉnh kiếm, điều này ta đã đoán biết từ hơn hai mươi năm về trước, giờ này chỉ cần chờ thầy Hữu đến đây để nhận mặt, mọi chuyện ta sẽ tự có cách an bài.
Anh Thuận nôn nóng ngắt lời, dường như bản thân của anh ta không hề muốn mọi thứ bị đình trệ,
-Thưa thầy, chúng tôi quả thật là có mối quan hệ với thầy Hữu. Nhưng vừa rồi, há chẳng phải thần kiếm đã bị hai người Thiểm Tây đem đi hay sao? Lẽ nào có điều gì uẩn khúc ở đây?
Giữa gian nhà vách đất rộng chừng vài chục mét, tôi và anh Thuận không dấu đi khỏi là sự hiếu kỳ trước những lời nói của thầy Hải. Bốn bề lúc này từ từ đổi sang một màu xám lạnh đến hiu hắt. Bên ngoài, hắc vân kéo về cuồn cuộn che phủ đi là ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-truyen-tam-linh-nghiep-am/2825156/quyen-2-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.