Lúc này, bên phía Trịnh Cảnh Hiên, bên trong xe ngựa một không khí im lặng ngột ngạt đến căng thẳng. Xe ngựa chỉ có một băng ghế chia ra làm hai chỗ ngồi, ở giữa là một chiếc bàn nhỏ dùng để để điểm tâm và trà. Trịnh Cảnh Hiên và Vân Nghê giả nói trắng ra là Tình Nhi, một người ngồi một bên, y ngồi một bên nhàn nhã đọc sách uống trà, còn Tình Nhi ngồi bên còn lại, bàn tay nắm chặt, kiềm chế lại ý muốn rút dao xông lên đâm chết con trai của cẩu hoàng đế Trịnh Khiêm đó. Nhưng không được mục tiêu của cô không phải là hắn, mục tiêu của cô là tên cẩu hoàng đế kia, giết một hoàng tử vì phế vật mà được phong một chức hữu danh vô thực. Dù có bị ám sát thì cũng không quá ảnh hưởng lớn đến triều đình, nhưng tên cẩu hoàng đế, và thái tử tiểu cẩu thì khác một trong hai chết đều rúng động Yên quốc, đều có lợi cho bên Tình Nhi, cả hai chết thì càng tốt nữa.
“A Tửu, muội sao vậy? Có vẻ tâm trạng không được tốt?”
Tình Nhi rất muốn mở miệng ra mắng chửi Trịnh Cảnh Hiên như lúc còn ở núi Cẩm, nhưng hoàn cảnh hiện tại của cô ta không cho phép, khẽ lắc đầu một cách nhẹ nhàng dịu dàng nhất có thể Tình Nhi ngoài mặt tỏ ra hiền dịu nhưng trong lòng thì gào thét cùng cực. Thôi thì cứ coi như cô vẫn là còn công chúa, người bên cạnh chỉ là một người vô hình, mà công chúa thì cần phải đoan trang hiền thục.
Trịnh Cảnh Hiên khẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-thon-nu-thanh-phuong-hoang/2892174/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.