Edit: Mạc Thiên Y
Tháng ba xuân về hoa nở, Duyên tỷ nhi sinh hạ trưởng tử, hoàng đế mừng rỡ, đặt tên là Chu Hậu Hi, chiêu cáo thiên hạ lập làm Thái tử.
Hoàng đế có hậu, ngồi trên long ỷ càng vững vàng hơn, chúng đại thần cũng ổn định tâm tư phụ tá tân quân, cả triều đình lại bắt đầu chuyển động đâu vào đấy, Đông Thái hậu cũng vì một câu “đợi sau khi Ngạc vương thành thân hẵng rời kinh cũng không muộn” của hoàng đế mà tạm thời yên ổn ®МαcŦЋιεηΨ.
[email protected]
Đây là chuyện cách nhiều năm sau, Tô Tuệ Nương lại một lần nữa đứng trước phủ “Vĩnh Bình hầu” của quá khứ, trong lòng đầy cảm khái buồn bã, mà so với nàng, Yến Hoằng Chân hiển nhiên hăng hái hơn, lúc trước bị buộc rời đi một cách khinh thường, trong lòng hắn nhất định là đầy oán hận, nay thế mà ngẩng đầu ưỡn ngực quay về, nếu nói hãnh diện cũng không hơn gì cái này. Phủ Vĩnh Bình Hầu từ lúc bị Thánh thượng hạ bảng hiệu đã đổ nát rồi, tôi tớ trong phủ cũng chỉ còn lại lác đác không được mấy kẻ, tòa trạch viện lớn như vậy lại càng trông lành lạnh tịch liêu.
Lần này tới đây, lại không đơn giản chỉ có hai vợ chồng hắn, đi theo phía sau, mỗi xe ngựa đã có sơ sơ hai mươi mốt chiếc, chứa bên trong toàn bộ đều là gia sản. “Mẹ ——” chẳng biết lúc nào, Hiên ca nhi từ trên xe nhảy xuống, tò mò ngó trái ngó phải, chỉ vào tòa phủ đệ này nói: “Sau này đây sẽ là nhà mới của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-qua-phu-den-quy-phu/2006689/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.