Edit: Mạc Thiên Y
Trong lòng lấy làm lạ, nàng nhìn lại kỹ hơn, quả nhiên ở một góc khăn nhìn thấy chữ thêu nho nhỏ, chữ kia đọc: “Tô.”
Tô Tuệ Nương lập tức hiểu ra đây là khăn tay của mình.
Cau mày trầm tư, một đoạn chuyện cũ xa xôi, hầu như đã hoàn toàn không còn nhớ rõ, dần dần hiện lên trong đầu. Đó là một ngày vào rất nhiều năm, rất nhiều năm về trước, Vương Gia Ao, mưa to, dưới tàng cây, đôi nam nữ bị dầm mưa, nhu ý chợt lóe qua dưới hàng mi… Rất nhiều đoạn ngắn tuôn ra trong đầu như biển, sau đó, Tô Tuệ Nương phẫn nộ, giống như một cây đuốc trong lòng bốc cháy phừng phực, nhắm thẳng vào Lâm Tú Châu, chưa từng có một khắc nào, nàng căm phẫn một nữ nhân như lúc này.
Chuyện này Tô Tuệ Nương không nói cho Yến Hoằng Chân, thậm chí ngay cả chuyện Trần thái phu nhân cầu hôn Duyên tỷ nhi cũng không nói, bởi vì trong lòng nàng đã có quyết định, mối hôn sự này tuyệt đối không thành.
Gặp lại Trần Ngọc là bốn năm ngày sau, hai người gặp mặt trong phòng khách Tô phủ, Tô Tuệ Nương cũng không nói gì trực tiếp đưa cái hộp cho Trần Ngọc. Trần Ngọc nghi hoặc nhận lấy rồi sau đó mở ra ngay tại chỗ, khi nhìn thấy tấm khăn tay bên trong, sắc mặt hắn chợt đại biến, đứng bật dậy.
Tô Tuệ Nương sắc mặt bình thản, cũng không nói gì thêm, chỉ nói: “Đây là vật thê tử huynh đưa cho ta. Trần công tử…” Nàng lẳng lặng nói: “Ta không hy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-qua-phu-den-quy-phu/2006663/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.