Tia hắc ám cuối cùng nơi thiên không rốt cuộc cũng bị ánh sáng cắn nuốt.Hiên Viên Khanh Trần nâng mắt nhìn lên, thứ ánh sáng mặt trời quá chóichang kia khiến hắn choáng váng; bàn tay thấm ướt mồ hôi đã lạnh nhưbăng.
Trong phòng ngủ, chỉ có những thân ảnh không ngừng đi qua đi lại. Về phầnCảnh Lan, cho tới bây giờ cũng chưa có truyền ra chút tin tức gì.
- Vương gia... - người hầu ngập ngừng, không biết nên mở miệng thế nào.
- Đi xuống, Cô vương không muốn biết cái gì hết! – hắn đứng thẳng ngườitrước cửa phòng ngủ, tâm như rơi vào đáy cốc rồi bị hàn ý ăn mòn.
- Nhưng là... là về Vô Ngân công tử...
Vô Ngân?! Hiên Viên Khanh Trần vừa nghe xong, đôi mắt lập tức sáng ngời lên rồi quay người hỏi hối há:
- Vô Ngân ở đâu? - Sau khi nghe thấy cái tên này làm cho hắn dấy lên một tia hy vọng.
- Vừa rồi có người đến vương phủ, nói là công tử tức khắc sẽ trở về vàcòn đưa cho thuộc hạ một vật nói là giao cho công tử nhắn rằng nợ nầngiữa nàng và công tử lúc trước đã thanh toán xong. - nói xong, người hầu lấy ra một chiếc bao được quấn khá cấn thận.
Hiên Viên Khanh Trần tạm thời không có thời gian phân tích xem đó là thứ gì mà chạy như bay ra bên ngoài.
Vừa bước ra cửa Bắc An vương phủ, thân ảnh màu đen quen thuộc đang tiếnxào, trên khuôn mặt mị hoặc phân không rõ vẻ phong trần mệt mỏi. Khithấy Hiên Viên Khanh Trần, y vẫn nhoẻn miệng cười như trước.
- Này người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583392/chuong-346.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.