Thư của Tô Vân Phong?
Cảnh Dạ Lan nghe Hiên Viên Khanh Trần hỏi vậy trong lòng không khỏi cười thầm. Người này rõ ràng vẫn còn nhớ, nhẫn tới tận hôm nay mới hỏi, thật đúng là rất có kíên nhẫn.
Nàng làm một đôi mắt thơ ngây vô tội, coi như không nghe rõ câu hỏi của hắn, lắc lắc đầu:
- Thư nào kia? - Khanh Trần, chàng càng muốn biết thì ta càng cố tình không nói cho chàng biết.
Hiên Viên Khanh Trần nhướng mày nhìn Cảnh Dạ Lan nằm trong lòng mình:
- Nàng...
- Ta làm sao? - nàng hơi nhổm người lên, cánh tay uyển chuyển ôm cổ hắn,khuôn mặt kề sát, cố ý vô tình phả hơi thở ấm áp vào vành tại hắn.
Cả người Hiên Viên Khanh Trần lập tức căng cứng, đôi mắt màu vàng yêu dị căng thẳng, cổ họng nuốt khan gian nan.
- Khanh Trần. - - giọng nói của Cảnh Dạ Lan quyến rũ không nói nên lời, cánh môi vô tình đụng vào cổ hắn.
- Nàng không muốn nói thì thôi vậy!
- Thật sự ?
- Nàng đã không muốn ta biết thì ta sẽ không hỏi. - nói là nói vậy chứngữ khí của Hiên Viên Khanh Trần so với khi nãy còn dày đặc vị dấm chuahơn. Nghĩ tới Tô Vân Phong, đây vẫn là đối thủ cạnh tranh của hắn màCảnh Lan đối với hắn cũng có hảo cảm. Tuy biết nữ nhân này đã hoàn toànthuộc về mình nhưng hắn vẫn không thể cho phép bất kỳ mộtnam nhân nào khác tâm tồn ái mộ nàng. - Chuyện đó, Cảnh Lan... - HiênViên Khanh Trần nói giữa chừng chợt im bặt, nguyên nhân là vì Cảnh DạLan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583389/chuong-343.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.