Cảnh Dạ Lan đang định mở miệng nói gì đó thì đứa nhỏ trong bụng cứ như đồngtình với Hiên Viên Khanh Trần nên lập tức dùng sức đá nàng mấy cái.
- Ai nha! - nàng nhăn mặt nhăn mày kêu lên. Đứa nhỏ này nếu lớn lên nhấtđịnh cũng giống hệt hắn, một hỗn thế Ma Vương thích ép buộc, bắt nạtngười khác.
- Đá nàng? - Hiên Viên Khanh Trần vội vàng hỏi. - Xem đi, cục cưng cũng đói bụng rồi, nàng ngoan ngoãn ăn chút gì đi.
Từng thìa cháo được hắn cẩn thận bón, hơi ấm làm nàng cảm động không thôi.Nhớ lần đầu hắn đút cháo nàng ăn tay chân cứ lóng ngóng, cứng ngắc, nhất là lúc thử độ ấm của cháo khiến nàng suýt bị bỏng miệng. Hiện tại hắnđã thành thạo lắm, có thể chăm sóc nàng chu đáo.
Sau khi ăn xong, Hiên Viên Khanh Trần giúp nàng lau miệng rồi trìu mến hôn má nàng, ôm nàng quay lại giường.
- Chờ tới giữa trưa trời không còn lành như thế này ta sẽ ôm nàng rangoài. - nói xong, hắn ngồi xuống, bàn tay áp lên bụng nàng.
- Sao ta yếu đuối thế được. Khanh Trần, người mang thai phải đi lại hoạtđộng nhiều mới có lợi cho đứa nhỏ; thêm nữa lúc sinh cũng không khókhăn.
- Nói bậy bạ gì đó, nàng sao có thể khó sinh được. Nàng và đứa nhỏ nhấtđịnh sẽ bình an! - giọng nói của Hiên Viên Khanh Trần bất giác đề cao.Hắn sợ nhất là lúc nàng sính xảy ra chuyện gì không hay! Nghĩ rồi hắnlập tức ôm lấy nàng che chở.
Ngay cả giang sơn hắn cũng có thể từ bỏ nhưng hắn nhất quyết không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583387/chuong-341.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.