Qua một hồi lâu, Hiên Viên Khanh Trần mới chậm rãi lên tiếng:
- Sắc trời đã không còn sớm, ta phải đi về. Nếu nàng vẫn không muốn ragặp ta thì ta chỉ biết kiên nhẫn chờ nàng hồi tâm chuyển ý còn nữa... -hắn nghĩ nghĩ chút rồi nói tiếp. - Ta biết mình không có tư cách yêu cầu nàng cái gì, nhưng ta thực muốn đặt tên cho đứa nhó. Nàng hãy nghe tanói xong một câu cuối cùng này cái tên Duệ nhi đã không thể dùng nên tađã nghĩ ra vài cái tên khác, dù là nam hài hay nữ nhi cũng được. Khôngbiêt nàng thích đứa nào?
- Đừng nói nữa! – Cánh môi vẫn gắt gao cắn chặt của Cảnh Dạ Lan lập tứcbuông lỏng ra, nàng nhịn không được mà lên tiếng. Chầm chậm, nàng bướcra từ chỗ tối bởi vì nguyên cả buổi hắn nói chuyện khiến cho lòng nàngnổi lên cảm giác khó tả.
- Cảnh Lan?! - đôi mắt Hiên Viên Khanh Trần vụt sáng, vẻ mặt mừng rỡ nhưđiên chuyên chú nhìn nàng. Có điều thấy sắc mặt nàng không tốt lắm nênhắn vội thấp giọng xin lỗi. – Nàng không thích nghe thì ta sẽ không nóinữa. - hắn hiểu, đứa nhỏ chính là khúc mắc giữa nàng và hắn.
- Ta cũng không có nói là không thích. - Cảnh Dạ Lan đi tới, hạ giọng đáp.
- Phải không? Vậy nàng có muốn nghe cái tên ta định đặt cho đưa nhỏ? -Hiên Viên Khanh Trần phát hiện nàng không có vẻ mâu thuẫn như trước đành bạo dạn hỏi thử, ánh mắt dừng tại bụng nàng. Vẻ mặt hắn vừa vui mừngvừa phức tạp!
Cảnh Dạ Lan ý thức được ánh mắt của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583368/chuong-322.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.