Độc được hạ vào lúc kiếm của Lâm Tông Càng đâm y từ phía sau trước đó, độcvẫn còn lưu lại trên thân kiếm và khi gã và Hiên Viên Khanh Trần giaođấu, hai thân kiếm chạm vào nhau như một cách dẫn độc. Vô Ngân biết rõgã là loại người nào, cho dù tếể nào thì gã cũng sẽ cho đối thủ một kich trí mạng. Thế nên bọn hắn đã đánh vào tính hiếu chiến mới làm cho gã dễ dàng vứt bỏ sinh mạng.
Ánh mắt Vô Ngân nhìn Lâm Tông Càng không hề có cảm tình, cứ như y xem gã là vật phẩm dùng để thử nghiệm độc dược của mình. Khi hành động, trên mặt y vẫn nở một nụ cười ngàn năm không đổi, vô luận là khi nào thì vẫn mộtnụ cười bình thản như thế!
Lâm Tông Càng thở hào hển, ngực phập phồng, máu không ngừng trào ra từmiệng vết thương khiến cho cả người gã như lâm vào hầm băng. Gã giươngmắt lên, ánh nhìn đầy hận ý với vô Ngân.
- Hừ, ngươi muốn động thủ thì cứ tự nhiên. Ta tính không bằng người, cótính cũng là thất sách; bây giờ rơi vào tình thế này cũng chỉ là kẻ vôdụng, một thứ phế vật. Muốn giết liền giết, không cần tra tấn ta!
- Giết ngươi làm gì, ngươi đã như nỏ mạnh hết đà, ta giết ngươi cũngchẳng có ý nghĩa. Chờ lát nữa độc phát, tự ngươi sẽ chết, bằng khôngliền cho ngươi giữ lại toàn xác! Người như ngươi xưa nay tâm thế kiêungạo, hôm nay rơi xuống địa ngục thế này e là trong lòng đã sớm thànhtro tàn. Nói ra chúng ta cũng là người quen biết, ta thật sự không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583364/chuong-318.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.