Trên giáo trường im lặng một mảnh, ngay cả gió tựa hồ cũng ngừng thổi. Tấtcả thị vệ đều bị lệnh lui xuống, chỉ để lại Lâm Tông Càng và Hiên ViênKhanh Trần đứng đó. Ngay cả Vô Ngân cũng bị hắn cấm đến xem tỷ thí.
- Bắc An vương, lá gan của ngươi vẫn lớn như trước, dám động thủ ngay lúc này. Hình như ngươi đã quá tự tin rồi!
Lâm Tông Càng chậm chậm mở miệng. Hiên Viên Khanh Trần xảy ra chuyện gì thì gã đều biết nhất thanh nhị sở, ngay cả việc hắn bị thương vì Thu Thủycũng nhanh chóng lọt vào tai gã. Có điều, gã vẫn vui vẻ chấp nhận lờithách đấu, trên chiến trường chỉ có thắng thua, về phần đối thủ là ai,như thế nào thì gã mặc kệ, không quan tâm.
- Lâm Tông Càng, Hiên Viên Khanh Trần ta luôn tự tin vào chính mình.Nhiều năm trước ngươi là kẻ bại tướng dưới tay ta, ngươi tưởng bây giờcòn có thể ở đây mà chiếm thế thượng phong sao? - Hiên Viên Khanh Trầnkhinh thường nhìn gã, trong mắt là sự cuồng ngạo vốn có.
Nhìn thấy biểu tình của Hiên Viên Khanh Trần như vậy, con ngươi Lâm TôngCàng phát ra sát ý lạnh lùng rồi tự chỉnh lại điệu bộ tự tin của mình.Lúc ở Tây Sở, gã quá chủ quan xem thường Hiên Viên Khanh Trần, nỗi nhụcbị bại bởi hắn đã khắc sâu vào gã.
- Thử một lần nữa mới biết được. - gã không dám xem nhẹ năng lực của Hiên Viên Khanh Trần, chỉ e với bộ dạng này của hắn nếu có muốn mạnh mẽ trởlại cũng không thể bất phân thắng bại với gã.
- Muốn so thử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583362/chuong-316.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.