Cảnh Dạ Lan cảm nhận một cơn đau đớn dâng lên, mồ hôi lạnh chảy xuống theothái dương, sắc mặt trắng bệch, đôi môi run bần bật. Thân thể nàng gậplại, một tay che bụng, một tay bấu chặt lấy tảng đá bên cạnh, tiếng rênđau đớn tràn ra.
Tô Tĩnh Uyển hồ nghi nhìn nàng:
- Người đừng có đóng kịch, vừa rồi cũng không có hoạt động gì quá mạnh, làm sao hài tử của người có chuyện được?!
Tuy nói vậy nhưng Tô Tĩnh Uyển vẫn chậm rãi tới gần Cảnh Dạ Lan. Nàng ta và đứa nhỏ đều là nhược điểm trí mạng của Hiên Viên Khanh Trần, nếu lúcnày xảy ra chuyện gì thì kế hoạch bấy lâu nay của nàng thành công cốcsao. Cho dù bọn họ chết thì cũng phải do Tô Tĩnh Uyển nàng động thủ mớiđược, cũng giống như lần trước, ai cũng không thể ngăn cản!
Ngày đó, vì Thu Thủy nên nàng vẫn không thể tiếp cận Cảnh Dạ Lan, chỉ có thể xét theo các dấu hiệu bên ngoài để phán đoán xem nàng ta có mang thậthay giả.
Tô Tĩnh Uyển bước lên bắt mạch của Cảnh Dạ Lan, vì lúc trước ấn quá vộivàng nên mạch tượng của nàng có vẻ loạn, song cũng có thể đoán ra hỉmạch. Có điều lúc này... Giật mình, Tô Tĩnh Uyển nhớ tới chuyện luônphải phòng bị nữ tử kia, e rằng mọi chuyện không hoàn hảo như kế hoạchdự phòng trước đó. Nghĩ đến đây nàng cảm giác mình như bị thứ gì đó cắn, lập tức muốn bỏ cổ tay Cảnh Dạ Lan ra.
- A ~~~ - Còn chưa kịp hành động thì Tô Tĩnh Uyển liền cảm giác sau gáyđau nhói. Khóe mắt Tô Tĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583360/chuong-314.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.