Cảnh Dạ Lan, chỉ còn một ngày nữa, chỉ còn một ngày nữa, những người ở nơinày sẽ phải trả giá đại giới vì nàng! Đôi mắt đỏ sậm của Hiên Viên Khanh Trần bừng mở, thứ ánh sáng yêu dị lóe lên trong bóng đêm hết sức yêu mị nhưng cũng biến hóa kỳ lạ tới cực hạn.
Trong lòng như có dây đàn đang căng cứng, theo thời gian, cơn đau trong lònghắn như thủy triều mãnh liệt trào dâng, kêu gào tràn khắp tứ chi báchhải để rồi chống lại sự bình tĩnh, ổn định của thân thể này.
Mọi thứ hòa lẫn vào nhau rồi trướng lên không ngừng!
Choang ---
Chiếc chén trong tay nhất thời nát bấy thành nhiều mảnh, nước trà màu lụclạnh băng chảy dọc theo tay hòa cùng máu từ vết thương chảy ra, phânkhông rõ đâu là máu đâu là nước trong thứ chất lỏng hỗn hợp đó. Cuốicùng, từng giọt từng giọt hỗn hợp trượt từ bàn tay hắn rớt xuống nềnđất.
- Đi ra! - hắn chậm rãi hướng tầm mắt tới bên ngoài trướng, lạnh lùng đảo quanh. Đôi mắt không có một chút độ ấm lẳng lặng nhìn chằm chằm vàongười tới - cho dù đó là người hắn từng quen thuộc nhất!
- Ta đến thăm huynh! - nàng ngập ngừng cắn môi, những lời định nói đã bịngữ khí lạnh lung của hắn đông cứng, ruốt cuộc đành nuốt xuống. Hắn chưa từng dung khẩu khí này nói chuyện với nàng.
- Đa tạ! Đã khuya rồi ngươi vẫn nên đi nghỉ ngơi sớm! - cặp mắt lạnh băng của hắn chưa hề chuyển động. Chỉ có bàn tay chậm rãi mở ra, máu lập tức trào ra từ vết cắt, uốn lượn theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583358/chuong-312.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.