CHƯƠNG 298
- Nguyên soái, Bắc An vương đến. – ngoài quân trướng có tùy tùng tới bẩm báo.
- Mời vào. – Lâm Tông Càng lạnhgiọng nói. Lúc nghe thấy tên của Hiên Viên Khanh Trần, ánh mắt Lâm TôngCàng chợt động, đáy lỏng này lên tia chờ mong. Lâu lắm rồi chưa hề gặpmặt, không biết khi gặp lại sẽ có cảnh tượng gì?! Rốt cuộc vẫn là khôngthể tránh khỏi việc chạm mặt.
Gió thổi cuốn rèm cửa, chút cát bụi theođó tiến vào doanh trướng. Hiên Viên Khanh Trần mặc hắc y, dùng bộ dángtự tin, hiên ngang xuất hiện trước mặt hắn. Bên dưới chiếc mặt nạ quỷ dị là con ngươi tĩnh lặng, đồng thời chất chứa sự lõi đời như hiểu rõ tấtthảy.
Là hắn!
Là hắn!
Trong lúc đó, hai người đồng thời nhắc nhở thầm trong lòng.
- Bắc An vương, lâu rồi khônggặp! – Lâm Tông Càng cười như vô tình, ánh mắt lạnh lùng chiếu thẳng màân cần hỏi thăm người nhiều năm không gặp. Lúc ở Tây Sở, hắn chỉ là mộtcon tin ngay cả cung nhân hạ đẳng cũng có thể đánh chửi, hiện giờ HiênViên Khanh Trần tuyệt đối là kẻ không thể xem thường. Sự lãnh ngạo trong mắt hắn hôm nay xem ra đã làm người ta bị choáng ngợp, thuyết phục.
- Lâm nguyên soái vẫn mạnh khỏe! – Hiên Viên Khanh Trần tùy ý cười, mang theo khí thế bức người rồi đi tới trước mặt Lâm Tông Càng. Nhìn vết sẹo dữ tợn kéo dài trên mặt Lâm TôngCàng, mỗi khi hắn cười cứ như một con rết đang du động gây ra một thứquỷ dị nói không nên lời.
- Bắc An vương xem chừng cũng như vậy! – Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583344/chuong-298.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.