Sau nhiều ngày bố trí, Vô Ngân đã lo chu tất đoạn đường dọc biên giới Lan Lăng. bên ngoài cửa thành Lan Lăng thì vẫn có người mai phục nơi đó; chỉ cần y hạ lệnh thì mấy chục mạng người nơi đó nháy mắt sẽ đi gặp diêm vương.
– Không phải người Lan Lăng? – Hiên Viên Khanh Trần xem xét thi thể.
– Kẻ nóng vội muốn ta và ngươi chết như vậy đương nhiên không phải người Lan Lăng. – Vô Ngân thản nhiên nói xong, xuất ra lọ thuốc bột rắc lên thi thể. Một thứ mùi khó ngửi tán ra, không bao lâu, thi thể đã bị hóa đi sạch sẽ. Xong xuôi, y lấy chiếc khăn tay màu trắng mềm nhuyễn chà lau ngón tay thon dài.
– Vô Ngân công tử vẫn lợi hại như vậy! – Hiên Viên Khanh Trần đôi khi cũng sợ hãi than thở Vô Ngân khi giết người bình tĩnh, thong dong tới lạnh người. Trong mắt y không có khái niệm sinh tử; nếu gây trở ngại tới thì đều có chung một kết cục, mặc kệ là ai!
– Ta nghĩ Lâm Tông Càng muốn ra oai phủ đầu với chúng ta. – lạnh lùng khoanh tay trước ngực, trước mặt Hiên Viên Khanh Trần hiện lên khuôn mặt một người: đôi mắt nhuốm máu, vết thương sâu dài trông thật dữ tợn, đáng sợ.
– Những gì Lâm Tông Càng làm đều khiến ta chướng mắt, hắn sử dụng toàn thủ đoạn bàng môn tà đạo; nhưng lúc này hắn rất có thực lực. Chắc là muốn nhất kích đả bại chúng ta.
– Ta biết hắn vẫn chưa từ bỏ ý định. Một công tử vọng tộc Tây Sở cam tâm tình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583332/chuong-286.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.