Dùng một chút lực tay, hắn dễ dàng ôm lấy cơ thể mềm nhũn của Thu Thủy. Nhìn nàng nước mắt ràn rụa, ánh mắt trống rỗng, hắn không nói không rằng đặt nàng lên lưng ngựa.
- Giết! - Xoay người lại, hắn lạnh giọng phân phó.
Đội cung thủ đi theo nhất tề bắn tên, khí thế hung mãnh hướng bắn về phía đám người bên kia bờ.
- Không cần giết chết, chỉ cần bị thương là tốt rồi.
Cũng như rắn mất đầu, những kẻ này dù có muốn làm gì thì cũng tốn chút ítthời gian để khôi phục nguyên khí. Tuy rằng số tử sĩ ít nhưng thủ hạ của Hiên Viên Khanh Trần không tầm thường, một trong số đó so với nhiềungười còn lợi hại hơn.
Không đi tiếp về phía bên kia để trở về Bắc An, vài ngày tới Hiên Viên KhanhTrần sẽ không nhận được tin tức về lộ trình của Thu Thủy. Bấy nhiêu cũng đủ để ảnh hưởng tới Hiên Viên Khanh Trần, ít nhất Thu Thủy có ảnh hưởng rất lớn tới hắn.
Nam tử cúi nhìn nàng không ngừng khóc nức nở, cứ như bên cạnh không có gìtồn tại; sự kinh ngạc và áy náy khi nãy vì chuyện hắn làm đã biến mất.Nàng chỉ yên lặng rơi lệ, như một con rối có hô hấp, ngoài khóc ra không có phản ứng gì khác.
Nha đầu, nếu không phải ngươi nặng tình với Hiên Viên Khanh Trần, tự tiệnchạy trở về thì đã chẳng tạo cơ hội cho bọn hắn tiêu diệt đám tử sĩ kia. Hắn cược, Thu Thủy không thể nào cắt đứt tình cảm của mình, bằng khôngdù trước đó hắn có lên kế hoạch chu toàn, cao mình tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583326/chuong-280.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.