Không tới vài ngày sau, Lan Lăng vương vì muốn đón tiếp người bên Đại Nguyệt đưa tới, cố ý tổ chức yến hội. Hiên Viên Khanh Trần cũng giaocho Vô Ngân sau khi tặng hậu lễ thì yêu cầu được diện kiến.
Từ khi Hiên Viên Khanh Trần tỉnh lại, Cảnh Dạ Lan vẫn ở bên cạnh hắn, chỉ là mỗi ngày ngoài việc dưỡng ngoại thương thì hắn toàn nói lời ngon ngọt, dịu dàng với nàng. Thỉnh thoảng Vô Ngân tới bắt mạch cho hắn,song không một người nào lên tiếng nhắc tới chuyện chính sự.
Về phần câu nói của hắn bảo Cảnh Dạ Lan lấy thân phận vương phi củaBắc An vương đi dự yến hội cùng hắn đã khiến cho lòng nàng có điểm nghingờ. Nàng không thể chắc chắn là hắn đã biết được cái gì đó, nhưng nếuhắn đã biết sao lại không tỏ vẻ gì.
- Nghĩ cái gì vậy? – Hiên Viên Khanh Trần ôm lấy nàng từphía sau, tùy tay nâng mái tóc dài đen buông hờ bên đầu vai của nàng đặt bên mũi hít lấy mùi hương ngan ngát tự nhiên.
Từ lúc sáng sớm nàng thường ngây người suy nghĩ, mãi cho tới lúc này cũng một mình một người ngồi trước gương đồng thẫn thờ.
- Không có việc gì, ta chỉ nghĩ chút chuyện thôi. – Cảnh Dạ Lan lấy lại vẻ bình thường, vỗ vỗ đầu vai Hiên Viên Khanh Trần. – Đừngcó làm loạn nữa sắp tới giờ, chuẩn bị không là không kịp đó. – nói rồinàng đẩy hắn ra, cầm cây lược gỗ muốn chải tóc.
- Ta giúp nàng. – Hiên Viên Khanh Trần lấy cây lược từ taynàng, chủ động chải chuốt mái tóc dài mượt kia. Dưới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583310/chuong-264.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.