- Thương tổn chính là thương tổn, còn muốn phân ra ngươihay là người khác sao?! – Tô Vân Phong đồng thời nâng tay lên, trườngkiếm nắm chặt trong tay.
- Trong bão tuyết nàng cơ hồ không còn hơi thở, ta đã dùnghết mọi biện pháp mới có thể giữ lại mạng sống cho nàng. Còn trước đó,dược vật do ngươi độc trên người nàng, ngay cả ngự y trong cung cũngkhông có cách nào giúp nàng giải. Ta từng phải chứng kiến cảnh nàng đauđớn khi độc phát tác ở Bắc An! – Tô Vân Phong hít sâu một hơi, mày nhíuchặt, đau lòng nói. – Ngươi luôn miệng nói yêu nàng, tình yêu của ngươilà những hành động nhẫn tâm đối với nàng, là nhìn nàng thống khổ màthôi!
- Ngươi câm miệng! – mũi kiếm của Hiên Viên Khanh Trần chĩa thẳng vào mi tâm Tô Vân Phong, lạnh giọng quát. – Ngươi thì biết cáigì, ngươi không biết cái gì hết! – hắn thật sự rất muốn nhìn, nếu Tô Vân Phong biết được tất cả tiền căn hậu quả thì liệu có giữ được cái bộdáng hiện tại hay không.
- Đúng là ta không biết gì, nhưng nếu đổi lại là ta thì taquyết không đối xử với nàng như vậy. Tuy A Cảnh là người quật cườngkhông chịu thua số phận nhưng nàng vẫn chỉ là một nữ tử. Ngươi liên tụcthương tổn nàng, vô luận là thể xác hay tinh thần của nàng sớm đã vỡnát; nhưng ngươi lại không chịu buông tha cho nàng! – Tô Vân Phong bìnhthản nói lại mọi chuyện, trong đôi mắt ôn hoà toát ra yêu thương vô tậnvới Cảnh Dạ Lan.
Hiên Viên Khanh Trần nhín ánh mắt hắn, đột nhiên cười ra tiếng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583298/chuong-252.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.