Giữ lại một cái mạng để ở lại bên ta?!Cảnh Dạ Lan cúi đầu, tựa vào ngực hắn, yên lặng không nói gì. Mắt nàngcay cay, đôi môi mím chặt lại sống chết không để cho nước mắt rơi xuống.
Nàng rất ghét khóc vì khóc không giải quyết được gì, ngược lại cònkhiến chình mình thêm bất lực, đau lòng; đã vậy thì chi bằng đem nướcmắt mái táng.
Không biết bắt đầu từ khi nào nước mắt của nàng lại vì Hiên ViênKhanh Trần mà xúc động rơi xuống; trong lòng vì những câu nói ôn nhu của hắn nổi lên từng trận gợn sóng.
- Ngươi muốn sống hay chết đó là chuyện của ngươi, ta không thèm quản. – nhu thuận tựa vào lòng hắn, người nàng cũng chưa có động,giọng nói phát ra nghe như nghẹn ngào.
Hiên Viên Khanh Trần chỉ cười không đáp, dùng sức ôm nàng thềm chặt.Thân thể và tâm tình nàng mỗi chút đều thay đổi và tất cả đều thu hếtvào trong mắt hắn.
Cảnh Lan, nàng không muốn quan tâm tới ta nhưng đêm khuya lại chạytới đây tìm ta; nàng chọn lựa cách xác định mối quan hệ rõ ràng là muốnta hiểu rõ tình cảnh của chính mình. Kỳ thực ta đã sớm biết lúc này cóbao nhiêu nguy hiểm, nhưng nếu không mang được nàng đi thì ta tìnhnguyện để máu mình đổ trên đất Lan Lăng này.
Nàng yêu ta nhưng lại không muốn dây dưa với ta! Có điều ta lại muốnnàng, ta muốn nàng nhớ kỹ ta, vĩnh viễn nhớ tới ta; cho dù là sống haychết, Hiên Viên Khanh Trần ta đều phải giữ được một vị trí nhỏ nhoi nàođó trong lòng nàng.
Hiên Viên Khanh Trần nâng mặt nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583292/chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.