Ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn vết thương của hắn, Cảnh Dạ Lan nhớ tớilần đầu tiên mình nhìn thấy cảnh máu tươi; cùng một độ tuổi, khiếp sợgiống nhau, người nào chưa từng trải qua hoàn cảnh đó thì sẽ không hiểuđược tâm trạng của bọn họ lúc ấy.
Hiên Viên Khanh Trần vỗ nhẹ lưng nàng, nghĩ là mình đang dọa nàng sợ:
- Ta biết nàng rất khó có thể tưởng tượng được, đã làm nàng sợ rồi! – dù nàng có kiên cường thì vẫn là một tiểu thư của thừa tướng,cánh máu chảy đầm đìa như vậy hẳn là chưa từng nhìn thấy. Hắn từng thềtrong những đêm dài vô tận một ngày nào đó sẽ cho nàng nếm thử mùi vịthống khổ đó, vậy mà hiện tại hắn thấy hối hận vì đã làm nàng bị thương.
Làm nàng sợ, sao có thể chứ? Cảnh Dạ Lan thấp giọng nói:
- Nếu ngươi thấy nói quá khó khăn thì không cần nói nữa. –những chuyện mà hắn trải qua nàng cũng không muốn tìm hiểu nhiều nữa, dù sao thì vết thương đau đớn thế nào cũng chỉ có hắn mới là người hiểu rõ nhất.
- Cảnh Lan..
- Trước tiên ta giúp ngươi bôi thuốc, bằng không vết thương sẽ dính lại. – nói rồi nàng cẩn thận đỡ hắn đi tới bên giường, cầm thuốcbột và vải trắng bắng bó sạch sẽ vết thương.
Hiên Viên Khanh Trần ngoan ngoãn im lặng không nói lời nào, thànhthật nằm đó nhìn nàng đang tận tâm chăm sóc cho mình. Ánh mắt hắn luônđuổi theo từng động tác của nàng, không đành lỏng bỏ lỡ dù chỉ một tia.
Cảnh Dạ Lan giúp hắn rửa sạch vết thương bị nhiễm trùng, rắc thuốclên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583278/chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.