Trở lại như trước? Cảnh Dạ Lan cười chua sót, hàng mi khẽ nhúc nhích, từng giọt nước mắt ngã nhào bên má:
- Không thể trở về được, Hiên Viên Khanh Trần, chúng takhông thể nào quay lại được! – nàng ngẩng mặt, chăm chăm nhìn hắn. –Không phải là ngươi muốn nghe đáp án của ta sao? Bây giờ ta liền nói cho ngươi nghe!
- Ta nghe! – hắn khó khăn nói. Vẫn không được sao? Nàng vẫn không muốn thừa nhận nàng yêu ta sao?
Cảnh Dạ Lan thở dài một tiếng, ngữ điệu lạnh nhạt như nước nhưng lạimãnh liệt hơn sóng triều gợi lên một trận sóng to gió lớn trong lòngHiên Viên Khanh Trần.
- Ta thừa nhận là ta yêu ngươi! – đôi mắt nàng dừng lại biểu tình kinh ngạc đầy vui sướng của Hiên Viên Khanh Trần song trên gươngmặt lạnh nhạt không có lấy chút biến hóa.
Nàng vẫn không muốn suy nghĩ tới vấn đề này, cho dù Hiên Viên KhanhTrần có thổ lộ chân thành như thế nào thì nàng đều cực lực làm cho chính mình không được để ý tới. Mãi tới lúc trong sơn cốc, khi nghe Hách Liên Quyền hét lên “Bắn tên..” thì nàng không suy nghĩ gì mà lao lên ấn hắnngã xuống đất. Trong nháy mắt đó đúng là nàng đã nghĩ rằng không muốntách rời khỏi hắn nữa.
Cô đơn một mình, nàng nghĩ đó chính là thói quen của mình nhưng bất tri bất giác nàng bắt đầu ỷ lại vào người hắn.
Nàng thật sự chán ghét vì sao mình lại biến thành như vậy? Hắn cứ thế chiếm lĩnh trái tim nàng, không lưu lại một chút khe hở! Tới khi nàngphát hiện ra thì đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583276/chuong-230.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.