Thở phào một tiếng thật nhỏ, dây đàn bấy lâu buộc chặt trong lòngcuối cùng cũng được nới lỏng, lồng ngực tràn ra một trận dao động khóhiểu, từng chút từng chút ăn mòn sự phòng bị của lòng nàng.
Người này… may mắn là vẫn còn sống!
Ngón tay bấu chặt lấy tảng đá, mặt đá nham nhở chà xát vào lòng bàntay của nàng, cảm giác đau khiến cho lòng Cảnh Dạ Lan sinh ra một niềmvui sướng.
Vì cách quá xa nên nàng không thể nghe thấy bọn họ đang nói gì vàcũng không thấy thân mình Hiên Viên Khanh Trần đang phát run, một cánhtay mềm nhũn rũ xuống.
Chỉ cần nhìn thấy hắn mạnh khỏe như thế là đủ rồi, mắt Cảnh Dạ Lanchợt cay cay. Nàng vội chớp mắt vài cái, muốn gió lớn thổi bay đi cáicay xè kia rồi lẩm nhẩm an ủi chính mình. Nàng nhẹ nhàng rút đi, nhữnglo lắng mấy ngày qua rốt cuộc cũng trở thành hư không.
Nàng mới trở về phòng chợp mắt không được bao lâu thì Hách Liên Quyền hứng trí bừng bừng tới gặp nàng.
- Sao Tây Sở vương lại vui vẻ như vậy?
- Cảnh công tử, Lan lăng gửi thư tới, nhờ phúc của Cảnh công tử, hình như Vân Phong huynh có ý muốn hợp tác cùng bổn vương!
- Vậy sao, chúc mừng Tây Sở vương, cuối cùng thì ngài cũng được đềnbù như mong muốn. – Cảnh Dạ Lan bình thản nói. Tạm thời Tô Vân Phong ởnơi đó nàng quản không được, hiện tại việc mà nàng quan tâm nhất chínhlà tìm ra được chỗ giam giữ Hiên Viên Khanh Trần.
- dù sao cũng nhờ công của Cảnh công tử, bằng không bổn vương làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583259/chuong-213.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.