Cảnh Dạ Lan quen với bóng tối không phải vì sở thích mà nhiều năm qua chỉ có trong bóng đêm thì nàng mới có thể dỡ xuống cái mặt nạ ngụytrang của mình, không ai biết bên dưới cái vỏ bọc lạnh lùng lùng kia cóbao nhiêu sợ hãi. Nàng biết nàng chỉ có thể dựa vào chính mình, đến thời điểm mấu chốt thì ai cũng có thể buông tay bỏ nàng lại.
Ta – không – bỏ – rơi – nàng!
Hắn biết vừa rõ vừa thong thả, cho dù trong bóng tối thì Cảnh Dạ Lan dường như vẫn có thể nhìn thấy rõ từng chữ.
Chỉ một câu này đã khiến nàng rũ bỏ hết những suy nghĩ mông lung khi nãy, đúng là lần nào hắn cũng không có bỏ rơi nàng lại.
Dù là khi ngã xuống vách núi trong Tuyết cốc, khi bị Hách Liên Quyềndùng nỏ tên hiếp bức trong rừng mai hay là mỗi lần nàng bị độc phát ,bao gồm cả lúc hắn đã phát hiện nàng chết giả thì hắn vẫn không ngừngtìm kiếm…
Chầm chậm, mười ngón tay đan vào nhau, bàn tay hai người ép chặt lại, gắn bó, thân mình căng thẳng cũng được thả lỏng vài phần; nàng chủ động dựa vào vai hắn.
Không biết chuyến đi này sẽ có chuyện gì đang chờ nàng phía trước,chợt Cảnh Dạ Lan có thứ cảm giác là lạ.. Đừng nghĩ tới bất kỳ chuyện gìnữa, cứ im lặng ngồi bên nhau như thế này đi, dù một khắc sau có thế nào cũng chẳng sợ…
Cánh tay Hiên Viên Khanh Trần vòng qua eo nàng, tùy ý để nàng dựa đầu vào vai mình. Trong bóng tối hắn chỉ có thể thấy hình dáng lờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583257/chuong-211.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.