Đẩy cửa phòng ra, xung quanh đều là hương thơm tự nhiên trên ngườinàng. Hiên Viên Khanh Trần nhìn thân ảnh kiều nhỏ đang đứng đưa lưng vềphía mình, bóng lưng lúc nào cũng quật cường không có mộ tia nhượng bộ.
Nàng lẳng lặng ngồi xuống, ngoái đầu lại nhìn hắn, ánh mắt vẫn lạnh nhạt như trước kia.
- Ngươi tới ngồi ở chỗ đó, không được lại đây! – nàng chỉ tay vềchiếc ghế cách mình một khoảng và nói. Nàng không tự chủ được liếc nhìnhắn một cái rồi vội vàng cúi đầu khi để lộ ra một tia bối rối.
- Ta tới gần một chút cũng không được sao? Cảnh Lan?! – hắn không đểý, lập tức ngồi xuống bên cạnh nàng. Ta làm nàng bị thương nhưng nànglại không chịu cho ta một cơ hội nào để bồi thường ư?
- Tùy ngươi. Ngươi muốn nói cái gì với ta? – vô tri vô giác, nàng lui về sau một chút. Những lời mà hắn vừa nói khiến cho cả người nàng khônóng còn chưa có rút đi.
- Ta muốn nàng cùng ta trở về!
- Không được!
Cảnh Dạ Lan bật thốt rồi lại nhìn tới hắn, quả nhiên mặt hắn biến sắc. Nàng cố ý làm khẩu khí cứng rắn:
- Ta đã từng nói với ngươi rồi, ta sẽ không theo ngươi trở về. Hoa Mị Nô đã chết rồi, còn ta là Cảnh Dạ Lan!
Hàng mày Hiên Viên Khanh Trần nhíu chặt lại, nàng lại cự tuyệt mộtlần nữa. Rõ ràng là nàng đã bắt đầu chấp nhận hắn nhưng lại không chịutrải lòng mình ra.
Cơ thể nàng, trái tim của nàng, tất cả mới là thứ mà Hiên Viên KhanhTrần muốn. Hắn chưa bao giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583249/chuong-203.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.