Đây là cái gì? Hiên Viên Khanh Trần thả chậm ngón tay di chuyển, xúccảm ngón tay không hề tinh tế, ngược lại mang theo thô ráp, thân thể của nàng hắn quen thuộc nhất, không hề có tỳ vết nào trên da thịt, từ khinào thì những vết như thế này xuất hiện?
“Đây là cái gì?” Hắn thấp giọng hỏi, làm như đang hỏi nàng, biết rõvới cá tính của nàng thì nàng sẽ không trả lời, nhưng hắn vẫn hy vọngnàng có thể mở miệng nói với hắn một lời.
Trong vòng dự kiến, nàng thuỷ chung không muốn mở miệng nói thêm một chữ.
Nàng sẽ không nói, cái gì cũng sẽ không nói, sẽ không nói cho hắnbiết những vết thương này đến như thế nào. Lại càng sẽ không nói cho hắn biết lúc ấy nàng là vì ai mà thất thần khiến cho Tô Tĩnh Uyển có cơ hội đắc thủ !
Nàng có nguyên tắc của nàng, chính nàng không thể nói ra bí mật!
“Nàng không nói, ta đây tự mình nhìn.” Hắn lo lắng, nhưng lại phải nén cảm xúc cởi trói buộc của ngực nàng.
“Cảnh công tử…Cảnh công tử…”
“A Cảnh…”
“Bắc An Vương…”
Xa xa, tiếng la lên càng ngày càng gần, mà Hiên Viên Khanh Trần lạimắt điếc tai ngơ, chỉ là chậm rãi cởi bỏ trói buộc tầng tầng lớp lớptrên ngực nàng.
“Ngươi, ngươi mau buông tay ra!” Nghe thanh âm từ xa gần đến, nàng biết trong số người tim bọn họ có Tô Vân Phong.
“Sợ cái gì? Nhất định bọn họ sẽ không tìm ra được nơi này, chỉ cầnnàng không lên tiếng.” Hiên Viên Khanh Trần cũng nghe thấy, trong đồngtử mắt lạnh lùng, trong tay vẫn là không nhanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583238/chuong-192.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.