Thân hình ấm áp chân thật trong lòng hắn, mềm mại ôn hương. Một chútphản kháng lúc trước, ngược lại kích thích hắn ôm càng thêm xuất thần,say sưa tìm kiếm đòi hỏi, cho đến khi người trong lòng sắp hít thở không thông, hắn mới keo kiệt buông ra kề sát môi, nghe hô hấp của nàng cũngdồn dập, đỏ ửng che kín hai gò má.
“Đủ, buông ta ra!”
“Không buông!” Hiên Viên Khanh Trần ôm càng chặt, nàng lừa gạt hắn, há có thể buông tay?
“Buông ra, bằng không ta sẽ không khách khí!” Cảnh Dạ Lan cố gắng đẩy phía trên ra nhưng đồng thời lại bước một bước gần sát mặt của nàng.
“Ta biết thân thủ của nàng, nàng cứ việc động thủ, ta sẽ không buôngnàng ra.” Đồng mâu Hiên Viên Khanh Trần chợt chặt lại, nhìn khuôn mặtnhỏ nhắn lạnh như băng của nàng. Hắn khẽ liếm khoé môi, còn lưu lạihương thơm của nàng.
“Là ngươi tự tìm!” Cảnh Dạ Lan nói xong, lấy ngân châm phát sáng từ trong ống tay áo ra để ở cổ hắn, “Ta bảo ngươi buông ta ra!”
Hắn tà mị cười, nhìn tư thế hung thần của nàng, đẳng cấp tay của nàng hắn đã từng chứng kiến qua, không tệ, thậm chí có thể nói là rất mạnh.Tối hôm vì không cho hắn phát hiện, cũng có thể là cố ý nguỵ trang.“Nàng không phải hận ta sao, nàng động thủ đi!” Hắn chẳng mảy may để ýchút nào nguy hiểm trước mắt.
“Hiên Viên Khanh Trần, ngươi đừng nghĩ rằng ta không dám!” Cảnh DạLan khẽ cắn môi, gia tăng lực đạo trong tay. Đúng, nàng đã sớm muốn giết hắn. Chiếm đoạt nàng, khiến cho nàng thử độc thống khổ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583236/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.