Tô Tĩnh Uyển bị ngân châm của nàng bắn trúng, cực lực trốn tránh Cảnh Dạ Lan một cước đá nàng, chuỷ thủ trong tay rơi xuống, nàng liền lấytay chụp vào mặt Cảnh Dạ Lan, móng tay nhập vào mái tóc của nàng, đembúi tóc Cảnh Dạ Lan tháo xuống. Theo sau cả người quỳ ngối xuống tuyết,nàng đã bị ngân châm của Cảnh Dạ Lan đâm trúng huyệt đạo dưới chân, tạmthời không thể di chuyển.
Kịp thời tránh ra, nhưng thật ra không bị Tô Tĩnh Uyển đã thương chỗnào, nhưng là cây trâm không biết đã rơi chỗ nào. Dưới lớp tuyết thậtdày, nàng liếc mắt một cái đảo qua nhưng không nhìn thấy bóng dáng củanó.
Chết tiệt! Cảnh Dạ Lan cố không dây dưa cùng với nàng ta nữa, vộivàng tiến lên đi tìm, mỗi một chỗ đều tìm rất cẩn thận, ngay cả chínhnàng cũng không rõ là vì cái gì.
“Ngươi ra sức tìm cái quỷ gì đáng giá như vậy?” Tô Tĩnh Uyển nhìn nàng vùi đầu tìm, hoàn toàn không để ý nàng đang làm cái gì.
“Tốt nhất ngươi hãy câm miệng lại, tuy rằng ta đã đáp ứng với ca cangươi sẽ bỏ qua cho ngươi một lần, nhưng vừa rồi đã là lần cuối cùng tadễ dàng tha thứ, nếu ngươi còn dám dông dài, ta liền một đao giải quyếtngươi.”
Nàng không phải thật sự hù doạ Tô Tĩnh Uyển, bí mật nàng không cóchết ngoại trừ Vô Ngân ra thì không có người nào khác biết được, Tô Tĩnh sẽ nói ra ngoài hay không, đối với nàng mà nói không có gì đáng longại, nhưng là nàng ta hôm nay chính là đến cùng nàng liều mạng. Vìkhông muốn tự mình đi tìm chết,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583225/chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.