Cánh môi ôn nhu mang theo mùi rượu nồng đậm, Cảnh Dạ Lan sau khi nhợt nhạt một cái hôn môi, đem môi rời đi, toàn bộ thân hình khuynh đảotrong lòng hắn, hai gò má ửng hồng, đàn khẩu hé mở.
“Ân?” Thanh âm của nàng giờ phát này nghe lười biếng giống như mèo con, đầu lưỡi khẽ liếm cánh môi, mị nhãn như tơ.
“Nàng uống rượu?” Hiên Viên Khanh Trần lông mày không hề giãn ra,cũng không có đành lòng trách cứ. Ngón tay xẹt qua đôi môi của nàng, nhỏ giọng nói: “Lần sau cũng không được…” Lời nói chưa dứt, đầu ngón taymột trận đau đớn nhẹ, lập tức cảm thấy tê dại giống như có một dòng điện chạy nhanh từ đầu ngón tay hắn chạy vào cơ thể,chạy tán loạn trong cơthể hắn.
Cảnh Dạ Lan lại cầm tay hắn, có dùng chút sức cắn xuống. Lực đạo không lớn, nhưng cũng mang theo một chút đau đớn!
Thừa dịp Hiên Viên Khanh Trần không có phản ứng lại, nàng lại cười ha ha, buông tay hắn ra chân có chút không xong hướng sau lùi lại.
“Cẩn thận một chút!” Hắn vội vàng bước lên phía trước giữ chặt Cảnh Dạ Lan.
“Ta không sao!” Nàng nói nhỏ, muốn giãy ra khỏi hắn.
Hiên Viên Khanh Trần đành phải ôm lấy nàng, lập tức tiêu sái đến bêngiường đặt nàng xuống. “Tốt lắm, nàng nằm trước đi, đừng lộn xộn.” Hắnkéo chăn gấm đắp cho nàng.
Trong lòng có chút thất vọng, nụ hôn vừa rồi là vì nàng uống rượu,nếu là bình thường, nàng làm sao có thể chủ động? Cho dù là một cái tươi cười đều là khó cầu. Nghĩ đến đây trong lòng Hiên Viên Khanh Trần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583215/chuong-169.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.