Trở về Bắc An, bởi vì còn có Thu Thuỷ, Khanh Trần không có mỗi ngàyđều đến chỗ nàng, do đó mà Cảnh Dạ Lan có thừa thời gian rảnh rỗi bắtđầu lại một lần nữa chuẩn bị kế hoạch của nàng.
Không nhìn thấy hắn ngược lại càng tốt, ngày nào hắn xuất hiện, đêm đó y như rằng Cảnh Dạ Lan khó có thể đi vào giấc ngủ.
Hiên Viên Khanh Trần đối với nàng không có bạo ngược giống như lúctrước nữa, tuy rằng hai người thường xuyên có khắc khẩu nho nhỏ, nhưnghắn luôn là người đầu tiên rất nhanh chóng xin tha.
Cho dù rõ ràng ban đêm Cảnh Dạ Lan tự động khơi mào, hắn vẫn là trước sau như một dỗ dành nàng.
Những lúc khắc khẩu, ngẫu nhiên nhắc tới Tiểu Khả cùng đứa nhỏ, hắnluôn bộ bộ biểu tình bi thương, tiến lên ôm lấy nàng, chính là một kínhhô tên của nàng.
“Mị Nô, Mị Nô của ta…”
Bởi vậy, Cảnh Dạ Lan hoàn toàn không có biện pháp nào có thể làm chotâm của chính mình được yên tĩnh, đôi khi, hắn không có lại đây, mà nóichưa có tới, mất mát trong lòng nàng dần dần thêm sâu sắc. Nàng hiểuđược đây không phải là một chuyện tốt, nhưng lại không có cách nào khắcchế tâm tình xa lạ ấy của chính mình tiếp tục phát triển.
“Vô Ngân, ngươi còn cần thời gian bao lâu?” Lại một lần nữa thừa dịplúc Hiên Viên Khanh Trần mang Thu Thuỷ ra ngoài, nàng đến Huyền Cơ cungcủa Vô Ngân.
“Bây giờ vẫn chưa có tiến triển. Làm sao vậy?” Rất hiếm khi Vô Ngânnhìn thấy bộ dáng vội vàng xao động của nàng. Bình thường, nàng luôn một bộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583213/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.