Ánh mắt Cảnh Dạ Lan né tránh ánh mắt nóng cháy của hắn, bị hắn bức lui từng bước một đến góc quân trướng sáng sủa.
“Nói chuyện, là vì cái gì?” Hiên Viên Khanh Trần đem nàng vòng trongngực, thấp giọng hỏi. Hắn thích nhìn nàng ban đầu lạnh như băng biếnthành bộ dáng bối rối như hiện tại, đó là bởi vì Hiên Viên Khanh Trầnhắn !
“Vương gia, người đừng náo loạn, ta tới đây là muốn cùng ngươi nóichuyện đứng đắn.” Nàng tránh đi Hiên Viên Khanh Trần môi cong đối nàng‘đánh lén’, vội vàng nói.
“Không nghe, nàng quên đêm đó nàng nói với ta cái gì rồi sao ?” Nói xong vừa muốn hôn lên.
Cảnh Dạ Lan tức giận dặm chân một cái, “Tốt lắm Khanh Trần, KhanhTrần ngươi đừng náo loạn, ta thật sự có chuyện đứng đắn muốn cùng ngươinói!”
Nghe nàng sửa lại xưng hô, Hiên Viên Khanh Trần mới nhịn xuống, chậmrãi nói : “Nói xem, là chuyện đứng đắn gì có thể làm cho ngươi tự mìnhchạy tới đây.”
“Ta nghĩ ngươi nên triệt binh!”
“Không được! ” Vẻ mặt hắn biến đổi, quả quyết từ chối. “Ta nhất định sẽ lấy mạng Hách Liên Quyền.”
“Địa hình nơi này không thích hợp để cố thủ, hơn nữa Hách Liên Quyềndám khiêu khích ngươi sau khi ngươi đại phá quân của hắn chắc chắn là có âm mưu gì đó khác. Dù sao thì thành cũ của Tây Sở ban đầu chính là ởđây, ngươi là… ”
Hắn ngắt lời nàng, gầm nhẹ, “Là Tử Đại nói cho nàng biết!” Hổn hểnhất ra Cảnh Dạ Lan đang tiến lên cầm tay hắn, “Thật sự là lớn mật, cưnhiên nàng vì vậy mà chạy đến đây tìm ta, ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583210/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.