Cảnh Dạ Lan bên môi tươi cười thản nhiên, ở dưới ánh trăng mông lungxem không rõ. Tô Vân Phong như thế nào căn bản là người ôn nhuận khiêmtốn, nhưng thân phận của hắn vĩnh viễn là thống soái của đại quân TâySở, khai chiến sau chủ soái là đều không thể tránh khỏi, cho dù là chếttrận ở sa trường đến một khắc cuối cùng.
“Vương gia, hiện tại thế lực của ngươi cùng hắn là ngang nhau, aicũng không thể đoán trước việc thắng bại, nhưng quân đội của Vương giacó một lỗ hỏng, một khi bị Hiên Viên Khanh Trần nhìn ra, có lẽ đó sẽ làđiểm chết trí mạng.” Cảnh Dạ Lan thản nhiên nói.
“Điểm chết?” Y có chút ngạc nhiên.
“Đúng vậy, có lẽ theo các phương diện ngươi cảm thấy hết thảy đều là hoàn mỹ không chút sứt nẻ, nhưng là ông trời lại vừa vặn lúc này đâygiúp Hiên Viên Khanh Trần.” Nàng ngẩng đầu lên nhìn khoảnh trời, mặc màu xanh ám trầm, Cảnh Dạ Lan thở dài một tiếng.
“Mị Nô, ta không hiểu được ý tứ của nàng.”
“Vương gia từ nhỏ lớn lên ở phương nam, nơi đó thật sự rất đẹp, tacòn nhớ thời điểm ta đến Lan Lăng nở đầy những đóa hoa xinh đẹp, nhưngnếu đem chúng đến nơi rét lạnh này, sợ là sẽ không tồn tại được baolâu.” Cảnh Dạ Lan đem ánh mắt thu hồi, phóng ở trên người Tô Vân Phong,trong con ngươi màu đen sáng ngời, trong suốt chớp động, ở trong bóngđen tựa như ánh sáng của ngọc.
Y hơi hơi nhíu mày, hắn hiểu được ý tứ của nàng, quả thật vấn đề nàycho tới nay làm y lo lắng. Binh lính Lan Lăng đều là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583207/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.